Phổ thơ: Bích Khê
Sài Gòn, 2011
Dáng tầm xuân uốn trong tranh Tố Nữ,
Ôi tiên nương ! Nàng lại ngự nơi nầy ?
Nàng ở mô ? Xiêm áo bỏ đâu đây ?
Đến triển lãm cả tấm thân kiều diễm…
Nàng là tuyết hay da nàng tuyết điểm ?
Nàng là hương hay nhan sắc lên hương ?
Mắt ngời châu rung ánh sóng nghê thường;
Lệ tích lại sắp tuôn hàng đũa ngọc.
Đêm u huyền ngủ mơ ngủ trên mái tóc.
Vài chút trăng say đọng ở làn môi.
Hai vú nàng Ôi hai vú nàng ! chao ôi !
Cho tôi nút một dòng sâm ngọt lộng…
Ôi lồ lộ một tòa hoa nghiêm động !
Tôi run run hãm lại cánh hồn si
Ồ hai tay rơi chén ngọc lưu ly
Ồ hai chân nở màu sen ẻo lả
Cho tôi nàng Ôi cho tôi nàng ! Cho tôi Nàng tất cả…
Tôi miên man uống lại mộng quỳnh dao
Hồn lên cao vút đê mê, hồn lên chới với đê mê,
Tinh cầu sẽ tan ra biển lệ
Tinh cầu sẽ tan ra biển lệ.