Phổ thơ: Bích Khê
Sài Gòn, 2011
Lá vàng rơi, vàng rơi, vàng rơi, vàng rơi,
Tang tính tinh tang, tang tính tinh tang…
Tôi khóc anh ơi, tôi khóc anh ơi
Tôi khóc anh ơi, anh hỡi… anh ơi !
Đàn rung tiếng, rung tiếng, rung tiếng,
Rung tiếng, trong trời, trong trời,
Người yêu đâu rồi ? Người yêu đâu rồi ?
Lá vàng rơi, vàng rơi, vàng rơi, vàng rơi
Tôi khóc… anh ơi !
Trăng vàng rơi, vàng rơi,
Tôi khóc anh ơi, tôi khóc anh ời, anh ời…
Đàn nghẹn tiếng, im tiếng
Người yêu đâu rồi ? Người yêu đâu rồi ?
Sao vàng rơi, vàng rơi, vàng rơi
Tang tính tinh tang, tang tính tang
Ai khóc than anh ơi,
Ai không khóc anh ơi, Ai không khóc anh ơi,
Anh ơi, anh ời !
Đàn rụng tiếng, rụng tiếng
Người yêu, người yêu đi rồi, người yêu đi rồi !
. . . . . .
Đàn im tiếng, câm tiếng, câm tiếng
Người yêu xa rồi, người yêu xa rồi, xa rồi
Người ơi… người.
. . . . . .
Ai khóc than anh ơi,
Ai không khóc anh ơi, ai không khóc anh ơi,
Anh ơi, anh ời…
Đàn rụng tiếng, rụng tiếng
Người yêu, người yêu đi rồi, người yêu đi rồi !
. . . . . .
Đàn im tiếng, không tiếng, không tiếng
Người ơi người !
Đêm vàng rơi, đêm vàng rơi, đêm vàng rơi
Đàn bẻ phím, bẻ phím, người yêu… chết rồi !!!!