Phổ thơ: Bích Khê
Sài Gòn, 2011
Thu về lạnh sắc tà dương
Hoàng cung chừng đã mùi hương bay dồn
Thuận An khuất bóng hoàng hôn
Gió bao giờ thổi lại hồn trường gian, hồn trường gian
Hò ơ ơ ớ ơ ơ ơ hò – Hò ơ ơ ớ ơ ơ ơ hò
Nơi đây rung đổ lá vàng
Lăng vua xa lắm dặm đàng nhạt xanh
Nơi đây rung đổ lá vàng
Lăng vua xa lắm dặm đàng nhạt xanh
Dòng Hương in gái nguyên lành
Lá thuyền du khách thanh thanh tiếng dồn
Vỹ Dạ thôn! Ôi Vỹ Dạ thôn! Ôi Vỹ Dạ thôn!
Biếc che cần trúc, không buồn mà say
. . . . . .
Nơi đây rung đổ lá vàng
Lăng vua xa lắm dặm đàng nhạt xanh
Nơi đây rung đổ lá vàng
Lăng vua xa lắm dặm đàng nhạt xanh
Dòng Hương in gái nguyên lành
Lá thuyền du khách thanh thanh tiếng dồn
Vỹ Dạ thôn! Ôi Vỹ Dạ thôn! Ôi Vỹ Dạ thôn!
Biếc che cần trúc, không buồn mà say
CODA
Non xa trăng đã tròn đầy
Em ơi để mặc lòng ngây lên mùa