Phạm Duy

Tuổi Xuân

Sài Gòn, 1973 Bỗng dưng yêu đời ! Bỗng dưng yêu đời ! Nhìn mây trăng trắng bay trên nền trời Nhìn mây trăng trắng bay ra ngoài khơi Bỗng dưng yêu đời ! Bỗng dưng yêu đời ! Tình yêu thứ nhất quê...

Tuổi Sợ Ma

Sài Gòn, 1973 Ðêm qua em gặp ma, ma lem luốc con ma đen ngòm Tóc ma dài, áo với quần tả tơi dơ dáy Ðêm qua em gặp ma, ma da trắng nhe đôi răng vàng Con ma bùn, ma gàn gàn...

Tuổi Ngu Ngơ

Sài Gòn, 1973 Tuổi nào hay tủi thân Và hay khóc với hay dỗi hờn Tuổi nào hay ngạnh ương, Tuổi hay bĩu môi và nguýt lườm Có khi vùng vằng lui tới Có khi ngồi thừ không nói Có khi nằm dài co ro bụng...

Tuổi Hồng

Sài Gòn, 1973 Hôm nay em đi trời không có nắng Nhưng sao đôi má em lại bừng bừng Nơi em đi qua lửa không bốc cháy Nhưng sao đôi má em như người say Em không hung hăng giận, hay tức tối Em không...

Tuổi Biết Buồn

Viết chung với Ngọc Chánh Sài Gòn, 1973 Buồn đã tới rồi, một buổi sáng mưa rơi Mưa đã cuốn mây về dĩ vãng xa vời Ôi những bước chân chim có nhớ vườn hồng Nhớ khung cửa song ? Và còn nhớ tới...

Tuổi Bâng Khuâng

Sài Gòn, 1973 Sao em sao em không là hoa lá ? Sao em sao em không là cỏ cây ? Sao em sao em không là cơn gió ? Sao không như mây trên đồi cỏ xa ? Như hoa đua nhau khoe...

Tôi Ước Mơ (Tâm Ca 1)

Phổ thơ: Nhất Hạnh Sài Gòn, 1965 Sáng nay vừa thức dậy Nghe tin em gục ngã nơi chiến trường Nhưng trong vườn tôi Vô tình khóm tường vi Vẫn nở thêm một đoá. Tôi vẫn sống ! Tôi vẫn ăn ! Và tôi vẫn thở Tôi...

Tiếng Hát To (Tâm Ca 2)

Sài Gòn, 1965 Tôi sẽ hát to hơn súng nổ bên bờ ruộng già Lời tôi ca, lời tôi ca xin lúa đừng lo Lời tôi thay cho tiếng đạn bay Lời tôi xây cho vững tay cầy Rồi đêm đêm xua ác mộng...