Phạm Duy

Dị Khúc Bích Khê – Tôi Đã Chết Rồi Tiếng Nói Như Châu

Phổ thơ: Bích Khê Sài Gòn, 2011 Tôi đã chết rồi, tiếng nói như châu Tay vỗ nhạc mơ động mái lầu Người đứng người đi người hổn hển Tình tôi khóc nức nở chiêm bao… Tôi đã chết rồi, tiếng hát như trân châu Tản...

Dị Khúc Bích Khê – Sầu Lãng Tử

Phổ thơ: Bích Khê Sài Gòn, 2011 Buồn sao muốn khóc cho ra tiếng Nước mắt tương tư phả điệu đàn Buồn sao muốn khóc như là con nít Rạo rực như điệu đàn tương tư… Buồn sao muốn khóc cho ra máu Hiện ảnh trong...

Dị Khúc Bích Khê – Tỳ Bà

Phổ thơ: Bích Khê Sài Gòn, 1969 Vàng sao nằm im trên hoa gầy Tương tư người xưa thôi qua đây Ôi ! nàng năm xưa quên lời thề Hoa vừa đưa hương gây đê mê Tôi qua tim nàng vay du dương Tôi mang lên...

Dị Khúc Bích Khê – Một Cõi Trời

Phổ thơ: Bích Khê Sài Gòn, 2011 Đừng có ngớp, tôi mời anh cứ bước Qua nơi này là trần gian cách xa Đừng có khiếp,địa ngục với thiên đường Lùa hết trọi vào trong khung cửa ngọc Trời tôi rộng mịn màng hơn suối...

Phổ Thơ Lưu Trọng Lư

Phạm DuyTôi yêu thơ của thi sĩ Lưu Trọng Lư từ hồi nào không biết, nhưng tôi chọn một bài thơ tiêu biểu nhất của anh là TIẾNG THU để phổ thành ca khúc ngay từ năm 1945, bài...

Hương Ca Phạm Duy, Những Năm 2000

Phạm Duy Hương Ca khởi sự bởi một bài thơ của thi sĩ Lưu Trọng Văn, con trai của người bạn cũ mà tôi rất yêu quý là Lưu Trọng Lư, đăng trên báo Lao Động ở Saigon vào năm...

Lý Ngựa Ô

   

Lý Quạ Kêu