(Phú Thọ-1947)
Từ phố phường rời ra thôn quê
Anh em ta quyết chí về đồng hoang.
Ðem máu căm hờn về đồi nương
Dưới thôn ta xây hầm, lập bao chiến khu vững bền.
Ðồng ruộng kia ta gieo hạt thù
Ðể mọc lên...
(Phú Thọ - 1947)
https://www.youtube.com/watch?v=EI9b3Hv9wYU
Một mùa Thu năm qua Cách Mạng tiến ra
Nước Việt bừng ngàn tiếng thanh niên tung gông phá xiềng
Ðoàn người trai ra đi, miệng hô lớn: ''Quyết chiến''
''Quyết chiến''... chân oai nghiêm đều tiến.
Một ngày...
Hà Nội, 1946
Tiếng chân ngân dài từ từ đi ngoài đêm thâu
Tiếng chân dưới lầu, ôi tàn mộng Bích Câu
Ôi tiếng chân ai mang dài năm tháng
Ôi tiếng chân ai đã tàn tuổi thơ
Có phải đó là bước chân...
Huế, 1945
https://www.youtube.com/watch?v=7ExvE-eNaWg
Ðêm năm xưa khi cung đàn lên tơ
Hoa lá quên giờ tàn
Mây trắng bay tìm đàn
Hồn người thổn thức trong phòng loan
Ðêm năm xưa nghe cung đàn gây mơ
Âu yếm nâng tà quạt
Hôn gió đưa về thuyền
Tưởng...
(Huế, 1946 sau khi từ chiến khu trở ra Bắc)
Chiều biên khu, vào mùa sang Thu
Không còn nghe tiếng oán thù (u ú)
Rừng vi vu là lời thiên thu
Ru người chốn phiêu du.
Ai chinh phu nghe mùa Thu tới
Âm...
Chiến khu Mây Tào, 1945
Ngày bao hùng binh tiến lên
Bờ cõi vang lừng câu quyết chiến
Bước oai nghiêm theo tiếng súng đi tung hoành.
Quân Việt Nam đi hồn non nước xây thành.
Ði là đi chiến đấu
Ði là đi chiến...
(Hà Nội -1944)
Ta là gươm tráng sĩ thời xưaBên mình chàng hiên ngang một thuở.Xưa nhớ tới người trai chí lớnXếp bút nghiên từ chốn thư phòngBàn tay xinh ai nhuốm máu hồngVà nhuốm mầu non sông.Gươm tung lên...
Phổ thơ: Nguyễn Bính
1942
Thơ thẩn đường chiều, một khách thơ
Say nhìn xa rặng núi xanh mờ
Khí trời trong sáng và êm ái
Thấp thoáng rừng mơ cô hái mơ.
Hỡi cô con gái hái mơ già!
Cô chửa về ư ? Ðường...
Áo Anh Sứt Chỉ Đường Tà - Thái Thanh trình bàyhttp://dl.dropbox.com/s/guarkqqejokhp18/03%20-%20Ao%20Anh%20Suc%20Chi%20Duong%20ta.mp3 /> (Thơ: Hữu Loan)Nàng có ba người anh đi bộ đội lâu rồiNàng có đôi người em có em chưa biết nóiTóc nàng hãy còn xanh, tóc...
Những Bài Hát Tâm Tình Lưu Vong
Dấu chân trên tuyết của một người lữ thứNhư mồ chôn một quá khứ nặng nềDấu chân sâu đậm giữ nguyên niềm hờn tủiCủa một người xa nơi miền ấm, nắng vui...DẤU CHÂN...